Trẻ nhỏ ăn bằng mắt trước khi ăn bằng miệng. Một đĩa xôi năm màu làm được nhiều hơn mọi lời dỗ dành, và nó là cách tự nhiên để giới thiệu màu sắc từ cây cỏ thật.
Nhưng có mấy điều phải giữ: cỡ miếng, loại màu, và cách nói về đồ ăn. Bài này đi qua từng phần, và cả phần cho trẻ tham gia làm.
Chọn màu cho trẻ
Dùng màu tự nhiên, không dùng phẩm màu. Nguyên tắc đầu tiên.
Màu nhẹ dễ chịu hơn màu đậm. Trẻ không cần màu rực.
Lá dứa và gấc là hai màu an toàn và quen. Bắt đầu bằng hai màu này.
Đậu xanh và đậu đen cho màu tự nhiên của chính hạt. Không cần nhuộm.
Bí đỏ hấp nghiền cho vàng cam và vị ngọt. Trẻ thường thích.
Khoai lang tím cho tím nhạt. Ngọt sẵn.
Lá cẩm dùng được nhưng màu khá đậm. Pha loãng hơn.
Hoa đậu biếc cho màu xanh lam rất lạ mắt. Trẻ lớn thường thích thú.
Nhưng trẻ nhỏ có thể thấy lạ và từ chối. Giới thiệu từ từ.
Bắt đầu bằng một màu mới mỗi lần. Không đổi cả đĩa.
Giữ một phần trắng quen thuộc. Chỗ an toàn cho trẻ kén.
Nêm nhạt hơn xôi người lớn. Trẻ nhỏ không cần mặn.
Không thêm nhiều đường. Màu đẹp đã đủ hấp dẫn.
Hương thì dùng rất nhẹ. Trẻ nhạy mùi hơn người lớn.
Cỡ miếng và an toàn
Xôi dẻo và dính nên cần chú ý cỡ miếng. Nhất là với trẻ nhỏ.
Nắm thành viên nhỏ vừa tay trẻ. Không đưa cả tảng.
Nắm vừa tay chứ đừng nắm quá chặt. Chặt thì khó nhai.
Trẻ dưới bốn tuổi thì miếng nhỏ hơn nữa. Bằng đầu ngón tay.
Không cho ăn khi đang chạy hoặc nằm. Ngồi thẳng mới ăn.
Không trêu chọc lúc trẻ đang nhai. Cười lúc có thức ăn là lúc hay bị.
Người lớn ngồi cùng khi trẻ ăn. Không để trẻ ăn một mình.
Không rắc lạc nguyên hạt cho trẻ dưới bốn tuổi. Đúng cỡ gây hóc.
Giã nhỏ lạc và vừng nếu rắc. An toàn hơn.
Dừa nạo sợi dài thì cắt ngắn. Sợi dài khó nuốt.
Không dùng que nhọn để cắm trang trí. Nguy cơ đâm.
Sơ cứu hóc phải học ở lớp thật. Đọc hướng dẫn không thay được tập tay.
Lưu số cấp cứu trong điện thoại. Và dán lên tủ lạnh.
Xôi để ngoài theo mốc bình thường. Với trẻ thì tính chặt hơn.
Cho trẻ tham gia làm
Nhuộm màu là việc trẻ rất thích. Nhìn thấy màu đổi trước mắt.
Trẻ ba tuổi vò lá và nhặt hoa được. Việc tay không cần dụng cụ.
Trẻ bốn năm tuổi đổ nước màu vào nếp được. Có người lớn đỡ bát.
Trẻ sáu bảy tuổi vắt chanh và nhìn màu đổi. Bài học nhỏ rất hay.
Cho con đoán màu sẽ ra thế nào. Rồi cùng xem có đúng không.
Để con tự chọn hai màu cho đĩa của mình. Chọn thì thành việc của con.
Cho con nắm xôi thành viên. Tay ướt nước muối cho khỏi dính.
Cho con xếp mâm. Xấu hơn nhưng là mâm của con.
Đừng sửa lại phần con vừa làm. Sửa là nói với con rằng làm thế chưa được.
Nước nóng và xửng hấp thì người lớn làm. Không giao cho trẻ.
Bỏng thì xối nước mát hai mươi phút và không bôi gì. Nặng thì đi khám.
Cho con nếm nước màu trước khi nhuộm. Biết lá cẩm nhạt, nghệ hăng.
Kể chuyện về cây cho màu. Phần thú vị nhất.
Trồng một chậu lá dứa cùng con. Món ăn bắt đầu từ ngoài vườn.
Khi con không chịu ăn màu lạ
Trẻ từ chối món lạ là chuyện bình thường. Không phải kén ăn bất thường.
Màu lạ làm trẻ cảnh giác hơn mùi lạ. Đây là phản ứng tự nhiên.
Đừng ép ăn. Ép làm món đó thành ký ức xấu.
Để một phần trắng bên cạnh. Con có chỗ lui.
Cho con thấy người lớn ăn trước. Hiệu quả hơn mọi lời giải thích.
Nói tên cây làm ra màu. Con thấy nó có nguồn gốc thật.
Cho con chạm và ngửi lá trước khi nấu. Quen dần.
Mời lại vào lần khác mà không nhắc lần trước. Trẻ cần nhiều lần mời.
Không bình luận về việc con không ăn. Cả trước mặt lẫn sau lưng.
Không so với anh chị em. Câu so sánh phá hỏng nhiều nhất.
Không dùng đồ ngọt để đổi lấy việc ăn. Đồ ngọt không phải phần thưởng.
Không bình luận về lượng ăn của con. Cả nhiều lẫn ít.
Một bữa không ăn thì không sao. Nhìn theo tuần chứ đừng theo bữa.
Con ăn được một màu là đã tiến. Ghi nhận điều đó.
Dịp nào làm cho trẻ
Sinh nhật là dịp hợp nhất. Xôi màu thay bánh kem.
Tết Trung thu và Tết Thiếu nhi. Món truyền thống mà vui mắt.
Bữa sáng cuối tuần. Có thời gian làm cùng con.
Ngày con có bạn tới chơi. Món chia được thành phần nhỏ.
Mang tới tiệc lớp nếu trường cho. Hỏi cô giáo trước.
Ghi nhãn thành phần nếu mang tới lớp. Nhất là khi có lạc và vừng.
Hỏi lớp có trẻ dị ứng gì không. Trước khi nấu.
Ngày rằm khi cả nhà làm mâm chay. Con có phần việc riêng.
Ngày mưa không đi đâu được. Việc bếp lấp cả buổi chiều.
Không cần dịp đặc biệt mới làm. Bữa thường cũng được.
Nhưng đừng làm quá thường xuyên. Mất tính đặc biệt.
Mỗi tháng một lần là vừa. Con còn mong.
Chụp một tấm ảnh rồi cất điện thoại. Con nhớ buổi đó chứ không nhớ ảnh.
Ăn cùng nhau là phần quan trọng nhất. Hơn cả màu đẹp.